Những cảm nhận đầu tiên về Thành phố Hồ Chí Minh

Posted on


Tôi hạ cánh tại sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất- tp Hồ Chí Minh. Sàn ở đây lát đá hoa trắng và các mảng xanh ở khắp mọi nơi, vừa hiện đại vừa trong lành và thủ tục hành lý rất nhanh chóng, chỉ mất vài giây. Tôi dừng tại quầy đổi tiền để đổi sang tiền Đồng của Việt Nam. Cái tên đồng tiền đã khiến tôi bật cười. Và tôi bỗng nhiên trở thành triệu phú. Triệu phú tiền Đồng đấy nhé nhưng chúng ta đừng “chẻ tóc làm tư”, 2.2 triệu nằm gọn trong túi tôi nhưng nghe vẫn quá lố khi chi tiêu với con số lớn đến thế! Tôi vẫy một chiếc taxi và được chào giá 225.000, nghe như cả một gia tài nhưng thực ra nó chỉ tương đương với 10 đô-la, ảo ảnh sang chảnh của tôi thế là biến mất.

Taxi chở tôi đi quanh thành phố và 45 phút sau tôi đã tới khách sạn 3 sao nho nhỏ đáng yêu của mình. Vị trí hoàn hảo, phòng cũng khá được, không gì quá đặc biệt nhưng mọi thứ mà tôi cần đều có, và máy lạnh là yếu tố ưu tiên. Tôi không khỏi bật cười khi họ nói rằng tôi may mắn lắm nên được ở trong phòng có cửa sổ, thật không ngờ được là có cả phòng không có cửa sổ! Tôi cho quầy tiếp tân biết là mình vui lắm.

Tôi bỏ vội đồ đạc xuống, tắm chớp nhoáng rồi vù ra ngoài để khám phá. Và chỉ trong khoảnh khắc, tôi lập tức nhận ra sức sống mạnh mẽ đang ngập tràn khắp thành phố này, tựa hồ nó có sức hút của một luồng điện khiến tôi khát khao muốn hòa mình vào đó. Tôi chọn đường tới một quán bar gần nhất – đây là một cách hay để cảm nhận về một thành phố mới mẻ; và theo hướng đó tôi bước qua một cái chợ, quá tuyệt vì chợ này chỉ cách khách sạn của tôi có mấy chục bước chân. Từ những trải nghiệm ở những nơi đã từng qua, tôi học được rằng chợ là một địa điểm thực sự để tìm hiểu về đất nước bạn đang ở, tất cả chúng đều có những âm thanh huyên náo mà lại hoàn toàn khác biệt. Ngôi chợ này trông thật thích mắt, tôi thấy vô số màu sắc, tựa như một cầu vồng vậy. Những gian hàng hoa tràn ngập đủ các màu sắc sặc sỡ, những loại trái cây bản địa giá rẻ và hàng dệt may được bày bán khắp nơi: vàng, tím, cam… đầy các màu sắc.

Trên đầu tôi, đèn lồng đung đưa theo những cơn gió nhẹ, tỏa ra vô số màu sắc lên các gian hàng và khách tham quan mua sắm. Một sự pha trộn của ngây ngất, năng lượng và sức hấp dẫn khó cưỡng đã thu hút tôi khám phá tận cả những ngóc ngách, và nếu có đi lạc tại đây vài giờ tôi vẫn hài lòng. Ở đây tuy tất bật nhưng có vẻ yên bình và lịch thiệp hơn so với sự điên rồ ở các chợ của Băng-Cốc, tôi cho là nhờ những nụ cười của người dân dành cho tôi, họ cười rất tươi, mắt lấp lánh như thể muốn nói: xin mời lại đây xem hàng hóa và tận hưởng những dịch vụ của gian hàng chúng tôi. Một khác biệt lớn khác là không có xe ba gác túc-túc ở Việt Nam, thay vào đó là rất nhiều xe máy, phải đến hàng triệu chiếc.

Trong khi đứng bên chợ, tôi dõi theo một dòng người đeo khẩu trang đi qua, trông như mắc cửi, tiếng động cơ và còi xe inh ỏi. Có những chiếc xe chất cao ngất các hàng hóa như: chai nước, giấy vệ sinh và vô số thứ khác, trông như không thể giữ thăng bằng vậy mà họ đi rất tự nhiên. Tôi thật tình chưa từng thấy cảnh tượng như thế bao giờ. Bạn gần như không thể sang đường, xe máy mặc sức thống trị, cứ như họ được ưu tiên vậy, họ “qua mặt” không chỉ xe hơi trên đường, mà cả đèn đỏ, làn đường, biển báo giao thông, kể cả người đi bộ – dù họ có đi trên vạch sang đường cũng thế! Thật vô cùng hỗn loạn. Chỉ nội việc được nhìn thấy và cảm nhận sự lộn xộn hiếm thấy ở trên đường cũng đáng để đến thành phố này rồi. Tôi thích thú với điều đó và thấy khó mà rời mắt trong một phút vì các dòng xe như tiếp nối vô cùng tận, tôi còn thấy một người đàn ông chạy qua ngã rẽ với hai mươi con gà trong lồng xếp đầy trên xe máy. Quả là điên rồ, và bạn phải hoàn toàn tỉnh táo và thận trọng vì những chiếc xe máy có thể va vào bạn ở bất kì hướng nào, tôi nghe một tiếng còi xe vượt qua, và cảm thấy gió lạnh sượt qua mặt trong khi một người chạy sát rạt qua người tôi. Thật kinh khủng nhưng tay lái anh ta quá “chất”! Thành phố rất sôi động, khiến tôi nhớ về lần đầu thăm thành phố New York nhiều năm trước – mức năng lượng quá cao đến nỗi người ta muốn nhảy xổ ra để tham gia, để được là một phần của nó.

Tôi cũng bị bất ngờ vì đường phố ở Thành phố Hồ Chí Minh khá sạch sẽ. Theo tôi, nếu so sánh với Delhi thì hầu hết mọi chỗ đều sạch sẽ, thậm chí nơi này còn hiện đại và gọn gàng hơn cả mong đợi của tôi nữa, tôi không thấy ai ngủ trên đường, dù có rất nhiều quầy hàng ăn gần như không có rác thải thực phẩm trên vỉa hè và quan trọng nữa là không hề thấy chuột! Tôi thấy vừa ngạc nhiên vừa thích thú.